Thống kê truy cập
Lượt truy cập hiện tại : 1
Hôm nay : 2
Năm 2020 : 1.403
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

KÝ ỨC VỀ CÔ GIÁO TỪ THỜI HỌC SINH TIỂU HỌC VÀ NHỮNG LỜI TRI ÂN

Bài dự thi viết về Cô giáo của tôi. Dù bài không được lựa chọn gửi tham gia tại Tỉnh nhưng đối với tôi cô là món quà giá trị nhất trong lòng tôi và cả thế hệ học sinh trưởng thành của lớp 5c năm ấy

KÝ ỨC VỀ CÔ GIÁO TỪ THỜI HỌC SINH TIỂU HỌC

VÀ NHỮNG LỜI TRI ÂN

 

Tiếng “Cô giáo” thật thân thương, trân trọng và đáng kính biết bao, cho đến tận bây giờ hình ảnh cô giáo với khuôn mặt xinh đẹp, hiền lành, nhân hậu và hết lòng vì học sinh thân yêu vẫn in đậm trong trái tim tôi từng giờ từng phút đó là cô giáo Đỗ Thị Lợi, cô là giáo viên chủ nhiệm lớp 5c năm học 1980-1981 trường phổ thông cấp II Tân Yên- Hàm Yên, hiện nay cô nghỉ hưu ở số nhà 883, tổ dân phố Tân Bình- thị trấn Tân Yên- Hàm Yên- Tuyên Quang.

Ngày ấy tôi là cô bé “ hạt tiêu” ốm yếu gầy còm và nhỏ bé, tôi chuyển học từ trường cấp I Thôn Lủ, xã Yên Bình, huyện Bắc Quang, Hà Giang về trường phổ thông cấp II Tân Yên học. Từ một trường vùng cao, vùng xa không được tiếp xúc với huyện thị, nơi đó cả năm tôi mới được nhìn thấy 1 vài chiếc ô tô chiếu bóng vài lần về chiếu lưu động cho nhân dân xem. Năm đó tôi được người Bố kính yêu của tôi đăng ký nhập học cho tôi và dẫn tôi đến trường, tôi như con Nai lạc giữ rừng hoang, ngơ ngác, bạn bè lạ lẫm tôi không quen biết ai, cô giáo thì tôi càng lạ lẫm hơn, mọi người nhìn tôi như nhìn một sinh vật lạ: Nhỏ, đen gầy, ăn mặc thì tuềnh toàng, mũi thì quệt ngang. Khi Bố đưa tôi đến trường giao cho cô giáo rồi ra về tôi đã tủi thân oà khóc, bỗng một bàn tay dịu hiền đặt lên bờ vai tôi vỗ về ấm áp“ Vào lớp đi em, có cô đây rồi em sẽ hoà đồng cùng các bạn ngay mà”, rồi cô dẫn tôi vào lớp giới thiệu: “Cô giới thiệu với cả lớp đây là bạn Yến, tên đầy đủ của bạn là Cấn Thị Yến, bạn mới đến lớp cô mong cả lớp hãy chia sẻ với bạn và không được chêu bạn, hãy giúp bạn trong học tập nhé” Tiếng nói thân thương như lời một người mẹ hiền làm ấm lòng tôi, làm tôi chợt quên đi mình là thành viên mới quên đi sợ hãi.

Buổi học đầu tiên của tôi tại ngôi trường mới là bài dạy văn của cô, những lời cô giảng là những bài học về giá trị đạo đức, là cách sống làm người, là giá trị nhân văn, là cách đối nhân xử thế với ông bà cha mẹ thầy cô bạn bè và những người xung quanh, là thuần phong mỹ tục… đã từng lời… từng lời, từng chữ… từng chữ đã thấm vào trong tôi như giọt mưa sau mùa hè oi bức ngấm vào lòng đất, nó nhẹ nhàng thánh thót, từ từ êm ái khiến tôi như chợt tỉnh giấc và hoà mình vào bài học cùng các bạn từ lúc nào không hay và chính những lời giảng ấy đã in đậm trong tâm hồn tôi mỗi khi tôi cần ý thức một việc làm nào đó cho đến tận ngày hôm nay.

Tôi còn nhớ rất rõ sau một tháng tôi đi học, với kiến thức tôi học trên trường vùng núi cao, về với trường huyện tôi khó theo kịp, nên một hôm do không chuẩn bị bài tập cô cho về nhà nên tôi đã viết giấy xin phép và gửi bạn lên lớp báo cáo ốm. Bố tôi bảo “Con bị sao để Bố lên phòng y tế cơ quan xin thuốc nào?” Tôi ấp úng “Bố kệ con không sao đâu con nằm nghỉ một lúc chắc đỡ thôi” thấy tôi bảo vậy bố tôi nói “Vậy con nghỉ đi, bố đi làm đây” Sau khi Bố đi làm tôi tung tăng dạy chạy nhảy, tự cho mình một ngày nghỉ thật sung sướng. Đến trưa hôm đó tôi đang nấu cơm hộ Bố, ngày đó Bố tôi làm kế toán trưởng xí nghiệp xe máy tôi được gia đình cho xuống ở cùng Bố, hai Bố con tôi ở tập thể cơ quan, còn Mẹ tôi và các anh chị em tôi vẫn còn ở trên Lâm trường Yên Bình- Bắc Quang- Hà Giang, tôi đang lúi húi kều than đỏ ra khỏi bếp để bắc nồi cơm xuống vần cho nó chín thì bỗng tôi nghe tiếng ríu ran bên ngoài, tôi vội ngó ra cổng “ Ôi thôi chết Cô giáo và các Bạn đến hỏi thăm tôi ốm”, tôi không biết làm sao vội luýnh quýnh trèo tót lên giường nằm đắp chăn kín đầu người run bắn toát hết mồ hôi sợ bị Cô phát hiện tôi nói dối. Đúng lúc ấy Bố tôi vừa đi làm về, thấy Cô đến nhà Bố tôi mời cô vào phòng tập thể ngồi, phòng thì chật không đủ chỗ cho các bạn ngồi nên các bạn tôi đứng xung quanh giường, chỉ đủ chỗ cho cô ngồi, đặt bàn tay lên trán tôi cô giáo ân cần hỏi tôi“ Yến sốt à em, em thấy trong người sao rồi, đã đỡ chưa, đã ăn uống gì chưa em?” Tôi không biết nói sao vẫn phải nói dối tiếp “ vâng em bị sốt, em đỡ hơn rồi cô, em ăn cháo rồi cô ạ”, Tôi vụng về không biết cám ơn cô chỉ lắp bắp nói được như vậy, cho đến giờ bí mật này mới được tiết lộ vì cô giáo và Bố tôi( Giờ đây Bố tôi đã đi xa mãi mãi về cõi vĩnh hằng) nhưng Bố không hề biết khi đó tôi đã nói dối, khi Bố mất đi lời nói đầu tiên trước vong linh của Bố là lời xin lỗi của tôi. Sau ngày cô giáo và các Bạn đến thăm tôi rất xấu hổ nhưng tôi không đủ can đảm thành khẩn với cô giáo.

Có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên: Một lần cô xin nhà trường nghỉ để nhà cô san nền làm nhà, cô nói với lớp cô có việc bận cả lũ nhóc nhao nhao hỏi cô “ Cô có việc gì ạ? sao cô lại nghỉ không dạy bọn em à?” cô dấu không nổi lũ nhóc chúng tôi đành nói sự thật về việc cô xin nghỉ một buổi chiều, chúng tôi xin cô xuống hộ cô, cô nhìn chúng tôi tủm tỉm cười và nói “ Ừ, xuống nhà cô chơi cho vui” rồi như lũ quỷ chúng tôi cùng ùa xuống đường và đi bộ xuống nhà cô ngay trước cổng Bệnh viện đa khoa Hàm Yên, cũng thi nhau kéo dây của  chiếc gạt đất khoác lên vai san ủi làm như thật, làm thì chả biết được bao nhiêu việc, hiệu quả ra sao nữa, nhưng ôi thôi cây Bưởi nhà cô như bị cơn giông bão giật kéo đến, chỉ một lúc thôi quả đã bay hết xuống gốc, cô cười bảo“ Các em ăn đi” rồi cô bảo chồng cô chặt cả mía cho chúng tôi ăn, những đứa trẻ lớp 5 có ý tứ gì đâu, chúng tôi ăn nhiệt tình cả bưởi và mía, ăn xong lại nô nghịch trên bãi đất như một trò chơi.

Chúng tôi là như vậy đó, nghịch ngợm như quỷ sứ thế mà kết quả học tập của tôi và cả lớp tiến bộ rất nhiều, tỷ lệ học sinh xuất sắc cuối năm học đứng thứ nhất nhì trong toàn khối. Thế rồi lần lượt chúng tôi lớn lên và ra khỏi cổng trường cấp II, cô như người Mẹ hiền, người chị cả căn dặn chúng tôi trước khi bước vào cổng trường cấp III, mỗi lời nói của cô như một lời động viên và niềm hy vọng của cô đặt vào chúng tôi. Chúng tôi lớn lên như thế đó về nhà có cha mẹ bao bọc, đến trường có người Mẹ thứ hai đáng kính của chúng tôi. Giờ đây tôi đã 49 tuổi, đầu đã sắp hai thứ tóc, đã trưởng thành và có nghề nghiệp ổn định, có gia đình, và tôi còn là một quản lý nhà trường, học tập được đức tính của Cô nên tôi ít nhiều thành công trong sự nghiệp.

Đến nay hình ảnh cô giáo vẫn in đậm trong tiềm thức của tôi. Mỗi bước tôi đi trên con đường công danh sự nghiệp và đường đời luôn có hình bóng, trí tuệ, tài đức, lòng nhân hậu, vị tha của cô đã giúp em có đủ khí chất, tự tin, vượt qua bao sóng gió của cuộc đời, bao khó khăn vất vả của môi trường công tác đến với thành công ngày hôm nay. Lời em muốn nói là em vô cùng cảm ơn cô và xin lỗi cô vì lời nói dối của em ngày nào, nhờ có tấm lòng nhân hậu của cô đã giúp em nhận ra và tự nhủ“ Không nên nói dối và hãy tự tin vào tài năng trí tuệ của mình và vững tâm trước phong ba bão táp cuộc đời vì Bình minh sẽ hé sáng khi một mai thức dậy- Có nghị lực bạn sẽ vượt lên tất cả để đến với thành công của cuộc đời” mặc dù trên con đường phía trước em đi còn dài, em còn phải học hỏi và phấn đấu rất nhiều để có thành tích tốt hơn nữa cho bản thân và cho nhà trường, nhưng quan trọng hơn cả là một phần nào đó trong con người em là hình ảnh, là bóng dáng, là những lời thôi thúc của cô như đang thúc giục em để em hướng lên ánh bình minh tươi sáng của cuộc đời. Em thầm hứa với cô em sẽ cố gắng phấn đấu để không phụ lòng cô, luôn xứng đáng với tình yêu cô dành cho em và các bạn - Cô giáo kính yêu của em. Em yêu cô nhiều lắm./.

                                                                            Hàm Yên, ngày 06/04/2019


Tác giả: Cấn Thị Yến
Nguồn:Hiệu trưởng Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan
Nội dung đang được cập nhật.
Nội dung đang được cập nhật.